Ninja_sonfu đã viết:
Đây là bài viết của Duy Phạm gởi cho "Sổ Tay Điện Tử Viễn Thông" - nhưng do một số lí do sổ tay chưa ra mắt được , nhưng những lời tâm tình của Duy Phạm muốn gởi gấm thì vẫn còn ! Mình xin phép post lại bài viết này - một lời nói chân thành , một tâm huyết sục sôi và một giấc mơ còn đang ấp ủ ... và những lời chúc tốt đẹp nhất dành cho đội ROBOCON năm nay .
ROBOCON HCMUNS – Giấc mơ còn dang dở....
(Bài viết gửi các thành viên Robocon KHTN và những ai còn tâm huyết với Robocon)
Lời nói đầu:
Tôi viết những dòng này khi tâm trạng vẫn còn chưa nguôi ngoai niềm tiếc nuối sau thất bại của đội Robocon HAND của khoa Điện Tử Viễn Thông trong cuộc thi Robocon 2008. Lại một lần nữa chúng ta thua vì thiếu kinh nghiệm và sự ổn định, cũng như tính kế thừa từ những bài học thất bại trước đó. Tôi viết bài viết này để chia sẻ một vài ý kiến của cá nhân tôi, cũng như những kinh nghiệm qua hai lần tham gia Robocon. Tôi cũng muốn gửi lời động viên tới các thành viên Robocon 2008, và cả những ai còn tâm huyết với Robocon.
ẤP Ủ MỘT KHÁT KHAO
Phong trào Robocon đã đi vào trường KHTN từ năm 2005-2006, và tôi vinh dự được tham dự vào hành trình khám phá giấc mơ vàng Robocon từ những ngày đầu tiên ấy. Năm 2006, hai đội Robocon của KHTN là TN1 và TN2 gồm các thành viên là sinh viên khóa 2003 ngành Vật Lý Điện Tử , tiền thân của Khoa Điện Tử Viễn Thông ngày nay, bước vào quá trình chuẩn bị với hành trang là hai bàn tay trắng. Ngày ấy khái niệm Robocon chỉ để dành cho các trường Đại học Cao đẳng thuộc khối Kỹ thuật, một trường chuyên về Khoa học cơ bản như Đại học KHTN tham gia Robocon là chuyện chưa ai nhắc tới. Để có thể xin được nguồn tài trợ từ trường hay từ một doanh nghiệp ngoài nào đó lại càng là chuyện viễn vông. Chúng tôi đã bắt đầu từ cái viễn vông ấy.
NHỮNG BƯỚC CHẬP CHỮNG ĐẦU TIÊN
Đầu tiên chúng tôi phải đánh động được sự chú ý của trường về các cuộc thi Robot, từ đó tạo tiền đề cho việc thành lập đội tuyển tham gia Robocon. Do đó ý tưởng tổ chức một cuộc thi Robot quy mô nhỏ đã được các thành viên CLB học thuật NES – Khoa Vật lý đề ra, và “Công Thành Mãnh Tướng” ra đời. Chúng tôi tìm được 1 nhà tài trợ cho cuộc thi với tổng số tiền khá khiêm tốn, chỉ trên dưới 10 triệu, 15 triệu cho tất cả từ chi phí làm sân thi đấu, PR cho cuộc thi, giải thưởng v.v… Để thu hút sự chú ý và học hỏi kinh nghiệm, giải tham dự có các đội khách mời từ ĐH Bách Khoa và ĐH Sư Phạm Kỹ Thuật, trong đó có cả một đội gồm các thành viên của BK-Pro, đội vô địch Robocon Châu Á Thái Bình Dương năm đó. Cuộc thi đã thành công mỹ mãn và thu hút được sự chú ý của lãnh đạo nhà trường.
Sau cuộc thi “Công Thành Mãnh Tướng”, chúng tôi thành lập được 2 đội thi Robocon là TN1 và TN2 với kinh phí từ trường tài trợ tổng cộng là 15 triệu cho 2 đội. Thế là bắt tay vào thi công Robot. Đôi tay quen cầm viết bây giờ phải vật lộn với cưa, khoan, mài, tiện…, vật lộn với từng thanh nhôm, từng con tán…và cả những mạch điện điều khiển mà lúc bấy giờ với chúng tôi là hết sức phức tạp. Không có sân tập, chúng tôi phải mượn sân thi đấu của ĐHBK mà tranh thủ từng phút từng giờ để thử…Tuy nhiên chúng tôi gặp phải khó khăn lớn nhất chính là thiếu kinh nghiệm về kỹ thuật, điều khiển rất sơ sài và thường xuyên mắc lỗi. Tôi năm đó chỉ tham gia về cơ khí, tuy nhìn thấy những thiếu sót trên nhưng lại gặp hạn chế về khả năng…
Năm đó đội TN1 chung bảng với BK-Pro, CĐ Giao thông vận tải và Đại học Nông Lâm, TN2 chung bảng với một đội BK khác, SPKT và trường kỹ thuật Cao Thắng. Kết quả chúng tôi chỉ thắng được 1 trận trước ĐH Nông Lâm và thua sát nút các trận còn lại. Sau cuộc thi, các thành viên trong đội lần lượt ra trường hoặc tập trung vào đề tài tốt nghiệp, riêng tôi vẫn ấp ủ cho mình một khát vọng…
HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ HẠ LONG VÀ BÀI HỌC VỀ CON NGƯỜI
Năm 2007 là năm chúng tôi chuẩn bị rầm rộ nhất cho cuộc thi Robocon. Câu lạc bộ Điện Tử Viễn Thông được thành lập và chúng tôi cũng tìm được nguồn tài trợ tương đối đầy đủ từ Khoa, Trường và 1 công ty bên ngoài. Có 3 đội Robocon được thành lập là ECTN1, ECTN2 và TN do tôi, bạn Phạm Công Bằng và bạn Trương Đình Ngọc làm đội trưởng. Nhận ra được những thiếu sót về kỹ thuật của mình từ cuộc thi năm ngoái, tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian để học tập, từ các mạch điện điều khiển đến những phương pháp lập trình cho robot đã từng được các đội khác áp dụng.
Đề thi năm 2007 thật sự ấn tượng. Tôi và các đồng đội của mình đã suy nghĩ rất nhiều về chiến thuật cụ thể cho cuộc thi. Những bản kế hoạch được vẽ ra rất chi tiết và được chỉ đạo viên của chúng tôi lúc bấy giờ là thầy Nguyễn Quốc Khoa và thầy Trương Hoàng Long đánh giá rất cao. Đội của tôi lúc đó gồm 9 thành viên, và ấn tượng đầu tiên của tôi về họ là họ rất có nhiệt huyết. Mỗi lần có một vấn đề về chiến thuật được đưa ra bàn bạc thì cả nhóm bàn bạc rất hăng say. Mọi việc đều thuận buồm xuôi gió cho đến khi kế hoạch được đưa vào thực hiện…
Khó khăn đầu tiên là thời gian quá gấp gáp. Để chuẩn bị xong cơ sở vật chất và kinh phí chúng tôi mất đứt 3 tháng trời, mãi đến cuối tháng 1-2007 mới bắt tay vào thi công cơ khí cơ bản. Loay hoay 1 tuần đầu tiên, phần cơ khí vẫn chưa ổn định. Rõ ràng là chúng tôi thiếu kinh nghiệm trong việc thi công cơ khí. Những cơ cấu quá phức tạp và cần quá nhiều thời gian để chỉnh sửa đã ngốn hết phân nửa quỹ thời gian của chúng tôi. Và lần đầu tiên tôi thực hiện mạch điều khiển, tôi gặp rất nhiều lỗi và việc sửa chữa những lỗi đó lại ngốn thêm 1 khoảng thời gian nữa. Và điều quan trọng nhất tôi chợt nhận ra là lúc bấy giờ trong đội ngoại trừ tôi ra, tất cả đều mù mờ về mạch điện, lập trình cũng giống như chính tôi năm trước…
Đội ECTN2 của Bằng làm tốt hơn tôi rất nhiều. Nhận thức được việc thiếu thời gian chuẩn bị, Bằng đã sử dụng lại mạch điều khiển của BK-Pro năm ngoái, kết hợp với những cơ cấu robot đơn giản và gọn gàng. Thêm vào đó, những thành viên do Bằng chọn lựa cũng làm rất tốt công việc của mình. Họ có thể lập trình, có thể debug mạch điện và làm việc rất có tổ chức. Tôi lại học được 1 bài học nữa về cách làm việc theo nhóm. Câu nói thầy Long đã nói với tôi sau cuộc thi năm 2007 khiến tôi vẫn nhớ mãi : “Thầy biết một mình em có thể làm việc bằng 2 người, nhưng giá như em có thể dùng 1 giờ làm việc của em để hướng cho 5 người khác cùng làm thì thầy chắc đội mình không thua đâu.”
Năm đó đội của Bằng lọt vào vòng 2 còn đội của tôi thì chỉ có được 1 trận thắng đầy may mắn trước ĐH Công Nghiệp, chịu dừng bước ở vòng ngoài. Tôi biết cuộc hành trình với Robocon của tôi đã chấm dứt, nhưng ngọn lửa trong lòng tôi vẫn cháy, và tôi muốn nhờ những con người khác giúp tôi hoàn thành giấc mơ dang dở.
HAND VÀ NHỮNG CON NGƯỜI CỦA TƯƠNG LAI
Tôi gặp Tâm, Khải, Tuấn và những thành viên khác trong đội Robocon Hand từ những ngày đầu tháng 6/2007. Họ là những sinh viên mới toanh của khoa Điện Tử Viễn Thông vừa thành lập. Và tôi bắt đầu hướng cho họ đi theo con đường còn dang dở của mình, với 1 hy vọng là họ sẽ thay tôi viết tiếp giấc mơ Robocon.
Mỗi tuần chúng tôi gặp nhau 1 lần tại nhà tôi trong suốt 3 tháng hè. Tôi bắt đầu hướng dẫn những kỹ thuật mà tôi đã được học từ cuộc thi năm ngoái, từ mạch điều khiển động cơ bằng cầu H, đến các mạch sensor dò đường, mạch cảm biến, điều khiển Encoder v.v…Sau 3 tháng hè, con robot đầu tiên đã ra đời, tuy còn sơ sài, nhưng hầu như tất cả những mấu chốt trong điều khiển robot đều đã được thực hiện tốt. Đội có thêm 3 thành viên nữa là Tưng, Hoàng và Sơn, và cả ba đều có năng lực làm việc rất tốt.
Sau hè, tôi chỉ hướng dẫn thêm cho nhóm 1 chút ít kinh nghiệm rồi bắt tay vào đề tài tốt nghiệp cũng có liên quan đến Robocon. Và nhóm tiếp tục làm việc rất tốt, vượt qua rất nhiều khó khăn tưởng chừng không thể. Từ chuyện thiếu thốn tài trợ do trường cắt nguồn kinh phí dành cho Robocon, khoa Điện tử Viễn thông cũng chỉ tài trợ tương đối hạn hẹp. Giai đoạn đầu mỗi tuần chúng tôi đều góp nhau mỗi người vài chục đến vài trăm ngàn để làm robot.
Cuối cùng tôi ra trường, tốt nghiệp và đi nước ngoài làm việc, nhưng tâm trí tôi vẫn luôn hướng về đội Robocon. Đội lấy tên là Hand, nghĩa là bàn tay, tượng trưng cho những bàn tay chúng tôi đã góp sức trong suốt thời gian chuẩn bị cho cuộc thi. Họ gửi cho tôi những đoạn video clip về robot, chạy như thế nào, gắp quà ra sao v.v… Tất cả đều rất trơn tru. Tôi hi vọng và tin tưởng vào những con người ấy.
Thế mà cái vận rủi của 2 năm trước vẫn cứ đeo đẳng. Công sức suốt gần 1 năm trời tan theo mây khói. Một lỗi chập nguồn ngay trước giờ thi đấu, chỉ 1 giây sơ suất đã cướp đi công sức của 1 năm trời một cách không thể tàn nhẫn hơn. Nghe Tưng nói Sơn bật khóc khi không điều khiển thành công con robot bằng tay ở trận thua đầu tiên, lòng tôi quặn thắt lại. Lúc mới nghe tin robot bị chập nguồn, lòng tôi thực sự giận tụi nhỏ kinh khủng, nhưng rồi cũng không nỡ trách, chỉ biết tìm lời an ủi. Những bàn tay đâu rồi??? Hãy nắm lấy tay nhau mà đứng lên đi, các chàng trai!!!
LỜI NGỎ
Tôi viết những dòng này không phải chỉ để đăng trên CTTN của khoa, vì thật sự nếu nói về phong trào Robocon chúng ta chưa có gì gọi là thành tựu. Nhưng tôi muốn gửi tới tất cả những bạn trẻ của khoa Điện tử Viễn thông bây giờ và sau này, một ngọn lửa. Ngọn lửa của tôi và những người khác vẫn nung nấu một giấc mơ từ những ngày đầu Robocon. Tôi biết phía trước các bạn còn rất nhiều khó khăn, nhưng tôi hy vọng một ngày nào đó tôi lại được ngồi viết tiếp những dòng tương tự, nhưng là để kể về những chiến thắng vang dội một cách tự hào nhất. Chúc mọi người thành công.
Thư gửi Tâm, Hoàng, Khải, Tuấn, Sơn, Tưng và những thành viên Robocon KHTN thân yêu.
Duy Phạm
em là thành viên của đội super robo khoá 08 đây. Đọc bài viết của a mà mũi em cay cay , mắt rưng rưng,ngực như thắt lại và hơi khó thở 1 chút (a đã hại em ). Nhưng a đã trao em niềm tin và lòng nhiệt huyết ( a đã giúp em ), cám ơn a Duy nhiều lắm !!! Em thật sự xúc động khi được nhìn những dấu chân robo đã chạy kiên cường trên đôi bàn tay đẫm mồ hôi của các a. Tụi em được lợi thế hơn các a nhiều , dc các a chỉ dẫn tận tình , e thật sự hâm mộ lòng nhiệt huyết của mấy a, a Tâm sắp làm đồ án tốt nghiệp rồi , vậy mà vẫn dành thời gian training cho tụi em, có a Tuấn (06) nữa và 1 số a khác...Tụi e sẽ cố gắng hết sức mình , dù có thất bại , dù có đi xa, dù có ra sao đi nữa , vẫn giữ lòng nhiệt huyết với robo và mong là sẽ có 1 ngày robocon KHTN sẽ thực hiện dc ước mơ còn dang dở...